Tôi phải về, tôi đành phải về thôi …

“Tôi phải về
tôi đành phải về thôi
Đêm chông vênh buồn
đêm rất mỏng
Cuốn xác lá ngang trời
xoay
gió lộng
Cây mãi nhớ mùa
tôi nhớ vết chân tôi” 
(Trích “Chuyện loài hoa ngọc lan” – Tắt Nắng)
P/s: Năm, sáu vé về thanh xuân cho mấy chị em trong phòng nhờ mẹt hoa đầu tuần cô bạn tặng! Cả một mùa trong trẻo, dịu dàng lan khắp phòng!!! 
Chào tuần mới an lành!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *