Hai năm cô bị nằm 1 chỗ, chú bán rẫy cà phê…

“Hai năm cô bị nằm 1 chỗ, chú bán rẫy cà phê. Cùng quẫn quá phải đi vay ngân hàng, trên đường đi vay thì ngã gẫy chân. Thằng cu con đi chợ cũng ngã gẫy tay. Khi đó, cảm giác như đời mình không còn gì nữa. Nhưng chú nghĩ, cuộc sống là guồng quay, mình dừng lại thì sẽ bị văng ra. Nên chú gượng lại, chú bắt đầu đi làm thuê…”. 
Câu chuyện của người đầu tiên mình gặp khi vừa đặt chân đến Gia Lai sáng nay. 
Mình mang 8 triệu anh chị em ủng hộ gửi tặng cô chú và hỏi về việc chú cócần giúp đỡ sau này. Chú quả quyết “8 triệu này quý lắm vì đúng lúc chú đang cần. Nhưng giúp chú thế là đủ rồi. Địa phương, bà con chòm xóm và bạn đọc báo Dân Trí hỗ trợ cô chú cũng đang được xây 1 căn nhà tình nghĩa không lo mưa dột nữa. Vậy là cho chú đòn bẩy rồi. Giờ chú có sức, chú tự lo được. Các cháu còn phải dành để giúp người khác khó khăn hơn chú”. 
Mình hỏi: “Chú tự tin là sẽ lo được ạ? Cô thì nằm một chỗ vậy rồi?”
Chú cười nheo 2 con mắt một nửa đã đục màu: “Được. Chú còn mấy cây cà phê. Sắp tới chú nuôi thêm lợn và gà. Đây này, xây nhà một mình chú phụ vữa đấy, không phải thuê đâu. Chú có sức khỏe. Chú tự lo được. Với lại, ở đời phải biết thế nào là đủ!”. 
Mình xin chụp với chú 1 tấm hình bên mấy cây cà phê của chú. 
Nắng chói chang, chú tiễn mình ra cửa. Một thân hình gầy gò, và chỉ có 1 chân lành lặn.
Gia Lai đón mình với nắng, gió, cung đường đèo ngạt ngào mùi hoa cà phê và chú Hồng!

(Gia Lai ngày 23.10.2018)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *