Ngày cuối cùng ở Gia Lai…

Ngày cuối cùng ở Gia Lai, hai chị em tăng bo gần 80 cây số về Phú Thiện để chuyển quà cho cô bé chăn bò mồ côi không có hậu môn. Cô bé có đôi mắt đẹp mà mình cứ nghĩ nó là “đôi mắt Biển Hồ”. Năm nay tròn 18, tuổi đẹp nhất. Nhưng cũng là trọn vẹn 18 năm, cô bé ấy phải buộc những chiếc túi bóng ngang hông để đựng chất thải của chính mình. Sau bài viết, nhiều bạn đọc đã trực tiếp giúp đỡ. Lần này muốn đi để trao khoản tiền nhỏ bạn đọc ủng hộ qua tài khoản của Báo và xem hồ sơ bệnh của bé và xin mổ miễn phí. 
Cô bé từ chối. Nó bảo sợ kim tiêm và ống dịch. Gặng hỏi mãi, nó mới bảo là không chữa được. Khám hai lần bác sĩ bảo bé đã quá lớn để mổ. Cô bé nói sẽ để vậy, hàng ngày uống thuốc và đến được khi nào thì đến. Nó bi quan. Mọi người bảo dạo này nó còn uống rượu và đánh lộn… 
Mình bảo: “Phải đi khám nhiều nơi nữa. Nếu có cơ may, chữa được còn yêu, lấy chồng và sinh con chứ!”. 
Nó cúi xuống, không nói gì và không khóc! 
Mình vẫn chụp bệnh án của nó và để lại số điện thoại. Không biết có thực sự là không thể chữa được hay không nhưng mình sẽ hỏi. 
Mong rằng, chính cô bé ấy tự khơi dậy được niềm tin của mình. 
Tiễn mình ra cửa, cô bé vẫn khum khum che cái áo khoác buộc ngang bụng, ở đó là cái túi bóng mà mỗi ngày em phải thay vài lần… 
Biết là buồn nhưng gắng lên chứ em!

(Phú Thiện Gia Lai 27.10.2018)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *