Reviews Camia Resort& Spa Phú Quốc tháng 11.2019

Chuyến đi lần này của mình, mục đích chính là dưỡng bệnh nên đã được các bạn set up ở Camia Resort & Spa (sau đây mình gọi tắt cả Camia cho gọn), một resort 4 sao ở chếch phía Bắc Đảo Phú Quốc. Mình muốn ghi lại 1 chút cảm nhận của mình trong những ngày ở đây, biết đâu có giá trị tham khảo về nơi ở/khách sạn/resort tốt ở Phú Quốc cho bạn bè và người thân.

Mình chỉ viết được về các phần mà mình biết, còn các loại phòng khác hay hạng mục khác, mình chưa trải nghiệm thì không dám chém ạ! Hi hì

Địa chỉ chính xác của Camia Resort & Spa Phú Quốc tại bãi biển Ông Lang.

Từ sân bay vể Camia khoảng 19km.

Vị trí: Phải nói trước là Camia là 1 resort yên tĩnh và khá xa trung tâm. Camia cách Thị trấn Dương Đông chừng 9km và cách Sân bay Phú Quốc khoảng 19km. Resort này nằm biệt lập trên một khoảnh đồi sát biển, đường vào khá sâu, hoang sơ và không sang chảnh hay đẹp đẽ như bạn mơ ước. Vậy nên nếu bạn thích ồn ào, thích dạo phố, coffe hay nhậu nhẹt… thì bạn nên chọn ở ngay Thị trấn Dương Đông. Bởi dọc đường Trần Hưng Đạo của thị trấn này, có bạt ngàn các khách sạn/resort hướng biển cho bạn lựa chọn, và giá cả, có thể sẽ mềm hơn Camia. Như vậy: Ưu điểm của Camia là ở biệt lập, yên tĩnh, hướng biển, di chuyển đến các điểm ở khu vực Bắc Đảo (như mũi Gành Dầu, làng chài Rạch Vẹm, Vinpeal, các vườn tiêu…)sẽ thuận lợi hơn. Nhược điểm: Xa trung tâm, xa các điểm ở phía Nam đảo (Quần đảo An Thới, cáp treo, Sunset Sanato).

Đường đi: Từ sân bay bạn có thể thuê xe taxi đi tới Camia (cách chừng 19km, giá trên 200k tùy hãng) hoặc có thể đặt luôn dịch vụ đưa đón sân bay của Camia với giá 280k/lượt. (Hoặc tùy từng thời điểm và đàm phán giá phòng sẽ miễn phí đưa đón hoặc miễn phí 1 lượt đưa/đón sân bay). Nếu bạn đi tàu cao tốc từ Rạch Giá tới thì từ bến tàu vào Camia cũng chừng 20km, giá taxi tương đương. Tại đây để di chuyển đi các nơi, các bạn có thể thuê xe máy (hình như 150k/ngày), xe đạp thì miễn phí.

Đoạn đường đốc từ đường chung vào khu resort.
  • Cảnh quan: Camia nhìn chung giống như 1 khu vườn nhẹ nhàng, đầy hoa lá và xinh xắn ven biển. Lối bài trí nhẹ nhàng, thoáng, hơi hướng gần gũi thiên nhiên nhưng vẫn có sự sang trọng. Trong khu chỉ chủ yếu có nghỉ dưỡng, không có bar, không có các phòng/khu tập thể ồn ào. Âm thanh ở đây cũng chủ yếu là tiếng chim chóc, gió, sóng biển và thỉnh thoảng vào các giờ sinh hoạt chung (ăn sáng, trưa, tối) có chút nhạc nhẹ. Nói chung, không khí và cảnh quan rất thích hợp cho người thích nghỉ dưỡng, tĩnh tại giữa thiên nhiên và sẽ là hơi đơn điệu, buồn tẻ với các bạn thích náo nhiệt và khám phá.
Trục đường chính trong khu bằng bê tông. Dọc hai bên đường là hoa, trúc.
Hoa ven bể bơi nước ngọt.
Và khắp mọi nơi!
Các lối nhỏ giữa các căn sẽ có hoa chiều tím.
Có 1 đoạn đường chong chóng để cho bạn nào muốn check in sống ảo.
Cổng hoa trước các căn!
Phòng của mình là kiểu phòng này. Phải lấy ảnh mạng vì máy không chụp được rộng hết phòng. Híc. Nguồn ảnh: IT
Hiên phòng của mình là hướng vườn, rẻ hơn hiên hướng biển khoảng 400k.
Phòng Duluxe hướng vườn.
Và căn nào cũng có 1 cái lan can với 2 chiếc ghế dài, 1 bàn và 1 kệ gỗ để phơi đồ.
Lan can này buổi tối và sáng sớm ngồi đọc sách/thiền hoặc uống trà đều rất thích. Ban ngày khi đi ra ngoài bạn có thể giặt quần áo và phơi ở ngoài lan can, nhanh khô và thơm tho.
Sảnh lễ tân, ở đây khi đến và đi hoặc bạn đều được mời nước chanh sả mát và khăn lạnh. Chỗ này bài trí khá tinh tế và đẹp mắt. Ngồi chơi ở đây cũng khá thú vị. Còn trong phòng, ngày bạn đến luôn có 1 đĩa hoa quả tươi ít nhưng khá đẹp mắt.
Nước chanh sả ở đây khá ngon, hơi ngọt chút nhưng dễ chịu. Hoa cỏ ở cả khu, trong phòng, nhà vệ sinh hay bàn ăn đều là hoa quả rất tự nhiên.
Hoa và khăn trong nhà vệ sinh (nữ thôi nhé! He he)
Hoa cạnh… thùng rác nhé!
Hoa dọc lối đi. Nói chung, ở đây sáng sớm và tối lúc nào bạn cũng thấy không khí thơm ngát do họ trồng xen các loại hoa tạo sắc và tạo hương.
Tất cả các căn đều có nhà tắm khá rộng và trang nhã. Có vòi tắm đứng và bồn ngâm. Mình chỉ chụp 1 góc bồn ngâm vì thấy nó khá đẹp. Bồn ngâm có cửa kính, có thể ngắm thẳng ra vườn hoặc biển (tùy căn). Nước nóng 24/24. Bạn có thể cầm theo ít tinh dầu hoặc muối hoa hồng là sẽ có 1 buổi thư giãn tuyệt vời.
  • Ăn uống: Mình đi vào đúng mùa của khách Tây, cả resort có duy nhất gia đình mình là khách Việt. Có lẽ vì thế mà thiết kế món ăn ở đây chủ yếu theo phong cách Âu. Giá phòng sẽ kèm buffer sáng. Với bữa sáng này, bạn được phụ vụ tại nhà hàng ở tầng 2, views hồ bơi khá rộng và thoáng. Đồ không quá đa dạng (chắc có khoảng chừng vài chục món, chủ yếu Âu + 4,5 món Việt) tuy nhiên đồ rất tươi và ăn rất ngon miệng. Nước ép trái cây được ép tươi, đóng lọ, để lạnh rất hấp dẫn. Ăn xong bạn có thể ngồi chơi cờ (có 1 bàn cờ bên cạnh) hoặc uống trà ở hiên hướng biển rất thoáng. Ăn sáng phục vụ từ 7h đến 10h30 và bạn có thể lên ăn/uống bất cứ lúc nào. Các bạn phục vụ rất dễ thương và nhiệt tính. Thấy con mình ngồi ghế bị thấp, các bạn chủ động lấy nệm chồng lên cho con. Mình còn thấy các bạn phụ vụ bế con hoặc chơi với các em bé giúp khách khi khách dùng bữa nữa. Bữa trưa và tối thì khách sẽ được phụ vụ ở 1 nhà hàng siêu lãn mạn được dựng trồi ra biển. Tại đây có 1 cái cầu gỗ nhỏ đi ra biển. Nếu cặp đôi hoặc gia đình nào lãng mạn (kiểu cầu hôn) có thể đặt khách sạn thiết kế 1 bàn ăn thẳng giữa biển (tất nhiên có tính phí). Đồ ăn ở đây khá ít món nhé nhưng món nào cũng đáng để thưởng thức đến miếng cuối cùng. Giá đương nhiên cao hơn ngoài, theo mình thấy thì thường gần gấp đôi. Trong lúc chờ ăn bữa chính, thường bạn sẽ được mời 1 chiếc bánh mì đen xinh xinh và bơ pháp, ăn rất ngon miệng. Nói chung, buổi tối, bạn nên ăn thử 1 bữa ở đây vì không khí ngồi ăn ngay cạnh biển rất thú vị.
Hiên ngồi uống trà sau bữa sáng.
Từ đây có thể nhìn xuống hồ bơi.
Và nhìn thẳng ra biển!
Đồ ăn sáng nhẹ nhàng, không nhiều món nhưng rất ngon miệng. Tụi trẻ đặc biệt rất thích.
Ăn trưa sát biển.
Ăn tối ven biển. À, có 1 điểm nữa là nếu đợt bạn nghỉ trùng vào ngày sinh nhật của ai đó trong đoàn, các bạn ở ks sẽ tặng bánh và trang trí mừng sinh nhật cho con. Bánh tuy nhỏ nhưng ăn rất ngon nhé.
Ảnh của quán ăn trên mạng đây. Thực ra trông ngoài nó cũng vậy đó. Do mình chụp bằng điện thoại nên không chụp hết toàn cảnh được. Nguồn ảnh IT
Cầu hướng biển ban ngày hay tối check in đều rất đẹp. Ăn tối xong bạn đi bộ ra đây có thể nghe tiếng sóng và nhìn thấy san hô, rêu ngay dưới.
Buổi tối cũng rất thú vị.

Nếu bạn không thích ăn ở resort thì có thể đi xe đạp (đi bộ hơi xa) xuống ngay đường phía dưới cảu resort. Ở đây có cả dãy nhà hàng đủ các món. Thấy bảo món Âu nổi tiếng hơn, giá cả vừa phải.

  • Thư giãn: Như mình đã nói ở trên, Camia phù hợp cho nghỉ dưỡng và gia đình tĩnh dưỡng nhiều hơn. Ở đây có 2 bể bơi, 1 bể bơi nước vô cực mặn và 1 nước ngọt, bể rất sạch và vắng vẻ. Có 1 phòng tập gym nhỏ, ngay kế bên là phòng chơi cho các em bé xíu. Ngoài trời có khu vui chơi nho nhỏ cho trẻ em. Những khoảng thời gian mát mẻ trong ngày bạn có thể ra bể bơi ngồi, hoặc sẽ có võng nằm khá thư thái. Spa thì ngay cạnh bờ biển, mình chưa thử nên không đánh giá được.
Bãi biển có bể bơi vô cực nước mặn buổi tối.
Phòng chơi trẻ em trong nhà.
Khu chơi trẻ em ngoài trời.
Phòng gym nhỏ.
Trong phòng luôn có sẵn khăn và nước mát.
Khu bể bơi nước ngọt.
Ghế thư giãn ven biển.
Ghế nhìn thẳng ra hồ bơi vô cực và biển.
Bể bơi vô cực nước mặt. Có 1 bể trẻ em và 1 bể người lớn. Khi ra bể bơi, bạn không cần mang khăn hay áo phao. Vì ở đây sẽ có các bạn phục vụ khăn và áo phao cho các bạn nhỏ.
Bể bơi vô cực sát biển.
Áo phao và khăn tắm được phục vụ ngay tại bể.
Võng dưới tán dừa mát để bạn có thể nằm ngủ hoặc đọc sách.

Ngoài ra, ở đây được miễn phí xe đạp và thuyền kayak.

  • Tắm biển: Đi Phú Quốc thì đương nhiên quan trọng nhất là tắm biển rồi. Camia nằm ở bãi Ông Lang là 1 trong những bãi nổi tiếng của Phú Quốc. Resort này có bãi biển riêng. Tuy nhiên, cũng phải lưu ý bãi này là dạng bãi đá (ở Phú Quốc rất nhiều bãi đá) nên sẽ không phù hợp lắm với các em bé. Với người lớn thì mình thấy chủ yếu các bạn tây tắm, vì các bạn thích kiểu đá, rêu, lặn ngắm cá mí san hô ở đó. Còn lại các bạn nhỏ và khách Việt thì chủ yếu bơi bể mặn vô cực. Nếu muốn đi bơi thì đi ra ngoài cách Camia chừng gần 1km có bãi chung, cát trắng tắm vô tư. Còn ở đây, mình thấy các bạn Tây hay chèo thuyền đi chơi, rồi ra đoạn cầu gỗ và xuống đó tắm, lặn ngắm rong rêu chi đó. Có thể đây cũng là 1 điểm không mấy thuận lợi của Camia trong mắt khách Việt. Nhưng bãi thì trong xanh và cũng rất đẹp. Nếu để vày và ngồi chơi thì cũng rất thú vị rồi.
Bãi biển riêng của Camia đây ạ. Ở cả 2 bên của bể bơi nhưng mình chỉ chụp 1 bên.
Bãi cực trong. Mình xuống lội lội 1 hồi, cá bé xíu từng đàn quấn đầy chân, khỏi đi mát xa cá. He he
Views để checkin cũng được.
Nước trong vắt.
Và tầm nhìn mênh mang.
Check in
Hoặc đơn giản là ngồi nghỉ ngơi!
Ghế dài nằm hướng biển thì nhiều vô tư. Bạn thích phục vụ kiểu có nệm, gỗ, lưới đều được đáp ứng.
Camia Resort & Spa Phú Quốc, revews Phú Quốc, reviews Camia
Ở tại đây, bạn có thể đón bình minh và ngắm hoàng hôn.
Thuyền kayak luôn miễn phí.
Vì bãi biển riêng nên rất sạch, không có 1 cọng rác nào ạ.

Túm lại, mình chỉ ở có 4 ngày 3 đêm nên cũng không để đánh giá hết, cũng như chưa ở chỗ khác nên không so sánh được. Nhưng cá nhân mình thấy với mục đích nghỉ dưỡng thì mình hài lòng với Camia này. Phong cách rất nhẹ nhàng, văn minh và tinh tế. Các bạn nhân viên cũng rất dễ thương và hiểu chuyển. Nếu bạn nào thực sự muốn đi tĩnh dưỡng, không quá coi trọng việc khám phá, vui chơi thì đây là 1 điểm đến thích hợp. Về giá, mình không biết vào các mùa khác giá như thế nào, nhưng mình đi mùa này, phòng Deluxe hướng vườn (2 người lớn + 2 trẻ em) thì giá tầm 1tr7.

Hôm nay, mới chỉ revews qua nơi ở thôi, chỗ ăn và chơi ở Phú Quốc, mai có thời gian lại note lại tiếp!

Khi mỗi người là một viên thuốc quý: Chuyện ghi ở Khoa Ung thư (*)

(Dân Việt) Tôi thực sự không tưởng tượng ra, tại sao và điều gì đã khiến mình sau đó, bình tĩnh đi xuống phòng mổ và trải qua ca đại phẫu một cách nhẹ nhàng đến thế. Có lẽ bởi tôi tin vào câu khẳng định của bác sĩ và của bạn điều dưỡng đó…

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi”

Tôi cầm tờ kết quả xét nghiệm với chẩn đoán ung thư cổ tử cung khi chỉ còn hơn 10 ngày nữa là con trai mình tròn 5 tuổi. Cảm giác rất khó tả. Nó giống như khi bạn đang chạy và bị hụt chân rơi tõm vào 1 cái hố đen ngòm trong cơn ác mộng. Chỉ khác là, dù tôi có nhéo mặt mình đến cả trăm lần, thì cơn mơ này tôi không được tỉnh lại. Thương con, thương bố mẹ và sợ hãi. Bấy giờ tôi hiểu cảm giác, khi để cho 1 tù nhân nằm dưới máy chém cứ được hạ xuống từ từ, họ sẽ chết trước khi lưỡi dao chạm đến da thịt mình.

Tôi vốn không phải là người quá bi quan nên với sự động viên và trợ lực của gia đình và bè bạn, tôi lấy lại tinh thần khá nhanh. Và tôi nhập viện trong tâm thế rất sẵn sàng.

Nhưng giờ phút xong các thủ tục nhập viện, cô y tá phòng khám đưa tôi lên khoa, tất cả những sự cố gắng mạnh mẽ của tôi bỗng đổ ập xuống. 5 bệnh nhân đi cùng tôi, họ lần lượt rẽ vào các khoa bệnh khác. Chỉ còn tôi, là người cuối cùng, đến khu vực cuối cùng với biển chỉ dẫn mà khi đó tôi cũng coi là cuối cùng: Bộ phận Ung thư!

Ruột gan tôi cồn cào, mắt tôi tối sầm lại, và người tôi lạnh toát. Như một cơn bão, trong đầu tôi, mọi thứ ào về: Tôi có chết ngay không? Tôi còn bao nhiêu năm nữa? Ca mổ sẽ đau đớn ra sao? Những ngày tháng sau này của tôi sẽ thế nào?

Khi mở cánh cửa phòng Hành chính của Khoa Ung thư, tay tôi run rẩy và lạnh toát. Một bạn điều dưỡng trẻ tên Tình, dừng tay ghi sổ sách gì đó, nhìn tôi và mỉm cười. Sau khi nhận hồ sơ bệnh án của tôi từ bạn y tá phòng khám, Tình ngồi xuống đối diện tôi. Câu đầu tiên bạn ấy nói với tôi là: “Chị yên tâm, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Đừng lo lắng quá!”.

Nếu trong một tình huống hài hước nào đó, có lẽ tôi sẽ quay ra cửa để nhìn lại xem có đúng là mình đang ở trong bệnh viện không hay đã vào nhầm chỗ. Người ngồi đối diện tôi, đang nhìn tôi với ánh mắt của 1 người bạn.

Như người vừa được thở trở lại, tôi bật nói ra cả mớ sợ hãi đang chất đầy trong lòng mình. Và Tình lắng nghe tôi cho đến khi bác sĩ mổ của tôi bước vào.

Trước đó, qua lời của bác sĩ khám, tôi chỉ biết bác sĩ mổ của mình tên là Phúc – một trong những bác sĩ có thâm niên và chuyên môn cao về Ung thư sản. Người tôi lại co cứng lại, tôi chờ đợi những câu hỏi ngắn gọn, lạnh lùng và 1 vài câu dặn dò nguyên tắc cho ca mổ.

Mất 1 chút thời gian đọc bệnh án, bác sĩ từ từ ngẩng đầu lên nhìn tôi và nói: “Được rồi. Cả anh và em đều phải cố gắng nhé. Cả 2 cùng cố gắng thì mọi chuyện sẽ ổn thôi!”.

Tôi thấy mình như vớ được 1 cái phao. Anh dành thời gian sau đó để nói với tôi 1 cách rõ ràng, tỉ mỉ về những biến chứng có thể xảy ra với ca bệnh của mình, với những thứ mà tôi sẽ có thể phải đối diện. Và kết lại, anh vỗ vào cái vai còm còm của tôi, vui vẻ: “Thế nhé. Lát sẽ có thêm bác sĩ tư vấn cho em, các bạn y tá sẽ đưa thuốc cho em và hướng dẫn các thủ tục cần thiết. Cứ yên tâm đi. Vừa nãy, em mà vào sớm 1 chút, sẽ gặp 1 chị đã từng mổ như em cách đây 2 năm. Bạn ấy đến khám lại, cười tươi rói và rất xinh xắn! Em cũng sẽ thế thôi!”.

Bác sĩ bước ra khỏi cửa và lòng tôi nhẹ bẫng. Thấy tôi thở phào, bạn Điều dưỡng đón tôi lúc đầu, cười rất tươi: “Cậu (lúc này bạn ấy biết chúng tôi bằng tuổi nhau nên đổi cách xưng hô) thấy không, không có gì đáng sợ đâu. Cậu phối hợp tốt với bác sĩ là sẽ ổn hết”.

Nếu bạn chưa vào khoa bệnh này thì chắc bạn khó có thể hiểu được cảm giác của tôi lúc đó. Trong cái bể hoang mang vô tận của những ngày đầu đối diện với căn bệnh này, một lời động viên, chia sẻ của bác sĩ, giống như cho bạn 1 cứu cánh.

Tôi thực sự không tưởng tượng ra, tại sao và điều gì đã khiến mình sau đó, bình tĩnh đi xuống phòng mổ và trải qua ca đại phẫu một cách nhẹ nhàng đến thế. Có lẽ bởi tôi tin vào câu khẳng định của bác sĩ và của bạn điều dưỡng đó. Thực tế, tôi đã được truyền giảm đau, liều giảm đau quý giá cho cả thể xác và tinh thần trước khi tôi lên bàn mổ.

Cổ tích với tôi, đến đó, có thể đã là rất trọn vẹn rồi.

Nắm tay em sẽ dễ chịu hơn đấy!”

Những ngày sau mổ, trừ những lúc đau đớn do ảnh hưởng của thuốc mê và thuốc kháng sinh, tôi như người đang đi nghỉ dưỡng để viết truyện ngôn tình. Bởi mỗi ngày, tôi lại thấy mình ngạc nhiên và xúc động bởi 1 điều thú vị, 1 người thú vị.

Tôi ở phòng bệnh bình thường theo quy định bảo hiểm của khoa. Phòng có 4 giường bệnh, sạch sẽ và thơm tho. Sáng nào cũng có 2 cô đến lau dọn, quét tước từ sớm. Các cô nhớ tên từng bệnh nhân và trò chuyện thân mật. Hỏi han về cảm giác của chúng tôi mỗi sáng.

Các bạn điều dưỡng, y tá ghé thăm chúng tôi thường xuyên. Đôi lúc đùa vài câu khiến cả phòng toét miệng cười. Căn phòng bệnh viện lạnh lẽo trong tâm trí của tôi, gần như không còn nữa. Sự ấm áp ở đây làm tôi phấn chấn.

Khi bắt đầu được đi lại, tôi tập đi dọc hành lang, ngó nghiêng vào các phòng khác hoặc phòng trực của bác sĩ để mỉm cười và gật đầu chào. Cây thường xuân xanh mướt trước phòng bệnh của tôi, khiến tôi thấy mình tươi tắn mỗi ngày.

Sau mổ, mỗi ngày tôi được tiêm 2 mũi kháng sinh. Ven tôi rất mảnh, dễ vỡ nên nhiều lúc, tiêm chưa xong mũi đã vỡ ven, các bạn lại phải tìm vị trí khác. Tôi nhát đau từ bé nên luôn sợ. Tôi nhớ lần tiêm đầu, tôi run run hỏi bạn y tá trẻ: “Em ơi, chị có phải nắm chặt tay lại cho ven nổi không?”. Cô bé xinh xắn ấy nhìn tôi và bảo: “Chị nắm tay em sẽ dễ hơn”. Và điều đó lặp lại suốt quá trình bạn ấy tiêm cho tôi những ngày sau đó. Tôi vẫn tự đùa mình, có thể mình háo sắc chăng mà vì nắm tay bạn ấy, mình không thấy đau.

Thực ra tôi biết, sự ấm áp và yêu thương của các bạn ấy đã giảm đau trước khi mũi kim đâm vào da thịt tôi rồi.

Sau 10 ngày, tôi được ra viện. Và lần đầu tiên, tôi thấy mình lưu luyến. Tự dưng thấy sẽ nhớ nhớ các chị lao công buổi sáng, các chị điều dưỡng và bạn y tá trẻ trẻ sáng nào cũng hỏi: “Chị Yến hôm nay khỏe hơn chưa?” hay “Hôm nay chị xinh hơn rồi nhé!”. Tôi nhớ cả những buổi tối, lê dép quèn quẹt tập đi và ngó vào phòng trực đêm chào các bạn.

Ngày ra viện, tôi dặn chồng mua giúp mình đôi bó hoa hướng dương thật tươi và 2 chiếc thiệp. Dòng chữ đầu tiên tôi viết sau ca mổ còn run run là những lời gửi cho bác sĩ của tôi và những bạn điều dưỡng, y tá cùng các cô lao công của khoa.

Tôi không biết nói gì để diễn tả những cảm xúc và những điều tuyệt vời tôi đã nhận được từ họ trong những ngày khó khăn vừa qua của cuộc đời mình. Tôi chỉ biết biết gói lại trong hai chữ “Cảm ơn!” nhỏ bé ấy.

Khi mỗi người là 1 viên thuốc quý

Tôi vẫn nghĩ, cuộc sống như 1 khối domino khổng lồ và cái khoa bệnh nhỏ bé của tôi trong 10 ngày ấy là 1 trong số những dãy domino màu xanh đẹp đẽ nhất. Tôi nhận được tình yêu và sự quan tâm của bác sĩ, của những bạn điều dưỡng, y tá, của bạn bè, người thân và tôi truyền lại điều đó 1 cách tự nhiên cho những bệnh nhân khác.

Nếu ai nói, một người siêu phàm nào đó những ngày đầu đối diện với căn bệnh Ung thư mà hoàn toàn bình tĩnh và vui vẻ, tự tin thì chắc chắn đó là 1 lời nói dối. Ở khoa bệnh của tôi, người trẻ thì đau đớn vì cuộc đời mới mở ra dường như đã bị đóng lại; người làm mẹ như tôi thì thương con còn quá nhỏ, nhưng thậm chí những cô bác đã lớn tuổi, họ vẫn rất sợ dù con cái đã trưởng thành và những mối vướng bận với cuộc đời đã không còn nhiều nữa.

Sợ chết là 1 chuyện nhưng ai cũng sợ hành trình tiếp theo đó sẽ là 1 chuỗi những tháng ngày đau đớn về cả thể xác lẫn tinh thần… Và họ sợ những cái đơn giản hơn rất nhiều: Mổ có đau không? Gây mê có đáng sợ không? Thậm chí uống viên thuốc để đẩy chất thải trong ruột ra ngoài trước khi mổ có kinh khủng không? Thậm chí, sợ có đủ tiền để chạy chữa hay không?

Từng bước trong lộ trình điều trị của tôi, cảm giác thế nào, mọi chuyện sẽ ổn ra sao không chỉ được các chị điều dưỡng, các bạn y tá mà ngay cả các bệnh nhân cũ cùng phòng nói trước cho tôi. Khi đã hình dung được chặng đường mình sẽ đi qua, cảm giác mình sẽ phải đối diện, tôi bình tĩnh đón nhận và vượt qua nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Cũng như vậy, tỉnh dậy sau mổ, tôi cũng lại nói về cảm giác “yên tâm” của mình khi trải qua ca đại phẫu với các bệnh nhân mới đang chờ mổ. Chúng tôi truyền lại cho nhau sự mạnh mẽ của người đã bước qua.

Vậy là rất nhanh chóng, cả dãy phòng bệnh của chúng tôi trở nên thân thiết. Chúng tôi gọi nhau bằng tên của bệnh thường xuyên hơn là gọi bằng tên của mình. Câu chuyện của những người đồng cảnh ngộ, cùng nỗi đau dễ gần hơn rất nhiều.

Chúng tôi thường xuyên gửi lời chúc mừng khi một ai đó nhận được kết quả giải phẫu là lành tính. Lời chúc mừng thực sự. Bởi ở nơi này, không còn tị nạnh, chúng tôi chỉ mong may mắn sẽ đến, với ai cũng được.

Tôi nhớ, ngày tôi nhận kết quả giải phẫu bệnh ung thư giai đoạn đầu, từ bác hơn 70 tuổi mổ sa tử cung đến bạn tiền  ung  thư cổ tử cung ở phòng bên, dù mới mổ chưa được nhiều ngày, cũng đi sang phòng để chúc mừng tôi. Vì tôi đã may mắn hơn rất nhiều người ở đây!

Vậy là, từ những người đồng bệnh, chúng tôi trở thành những viên thuốc quý cho nhau. Có những ngày, cả dãy phòng bệnh chúng tôi vang đầy tiếng cười. Chúng tôi cho nhau 1 sự yên tâm và tin tưởng. Rằng con đường mình đang đi này, khó khăn nhưng rồi mọi chuyện đều sẽ qua, và mọi thứ chắc chắn đều sẽ ổn mà thôi!

Kính tặng bác sĩ Nguyễn Đức Phúc và các bạn điều dưỡng, y tá của Khoa Ung thư, Bệnh viện Phụ sản Hà Nội

 *Bài viết là những câu chuyện nhỏ ghi tại bệnh viện của chị Minh Yến (Hà Nội), một người vừa trở về sau ca phẫu thuật ung thư cổ tử cung.http://danviet.vn/ngay-moi-tot-lanh/khi-moi-nguoi-la-mot-vien-thuoc-quy-chuyen-ghi-o-khoa-ung-thu-1027218.html?fbclid=IwAR3KaKxOUXc_YnA8IRZGo0ezNWEc-ElHNrIDIKDOzV2_KRTtePcDxjH6o0I